[BMTYPA] Tập 4 – Chương 4 (1)

Chương 4: Cơn bão Miss Teen Milan vào bờ

Thượng đế, ngài ăn gian nhé!

Sao lại để con côi cút lẻ loi?

Lại còn bắt con nhận cả trận ‘hoa’ xi măng vôi vữa,

ngài nghĩ như vậy có thể làm khó con sao?

Sức mạnh của trường Minh Đức,

Miss Teen xinh đẹp biến hình

Tô Hựu Tuệ

One

Tôi đờ đẫn nhìn bầu trời sáng dần, những tia nắng buổi sớm len lỏi qua khe cửa… Xung quanh đang tĩnh lặng bỗng chốc chuyển sang ồn ã.

Trời… sáng rồi sao?

Tô Hựu Tuệ, mau dậy thôi… sáng nay phải đi học… Tối đến còn phải tham gia cuộc thi Miss Teen Milan.

Không biết tại sao cả người tôi mệt mỏi rã rời, trong đầu bỗng văng vẳng những tiếng nói ngày xưa…

“Đừng để ý đến con nhỏ đó!”

“Đừng chơi với nó! Nó xấu như ma lem ý!”

“Sao cậu lại bẩn thế? Nhìn đã biết là trẻ hư. Mình không chơi với trẻ hư đâu!”

Không! Không! Không phải! Tôi lắc mạnh đầu liên tục, cố rũ bỏ những tiếng nói ấy ra khỏi đầu mình.

“Yeah, kẻ bất khả chiến bại Tô Hựu Tuệ này quyết không gục ngã, nhất định sẽ giành chiến thắng trong cuộc thi Miss Teen Milan!” Tôi vừa hét toáng lên để “lên giây cót” tinh thần vừa bám như cua vào tường để đứng lên.

Cố lên Tô Hựu Tuệ!

Tôi run bần bật cầm chiếc bút nước vẽ một hình tròn trên tờ lịch để bàn. Nhớ kĩ nhé Tô Hựu Tuệ, trong từ điển của mày không có từ lùi bước mà chỉ có tiến lên, phải thắng trong cuộc thi Miss Teen Milan.

Cố gắng mãi tôi mới chờ được tới buổi chiều, cả ngày hôm nay không thấy mặt mũi Tô Cơ và Hiểu Ảnh đâu. Kể cả có gặp mặt hai nhỏ đó, tôi cũng không biết phải nói gì…

Nghĩ đoạn, tôi chỉ muốn khóc, cuộc thi tối nay cần phải trang điểm, bình thường Tô Cơ sẽ tự mình mò đến giúp tôi trang điểm sao cho thật đẹp, thật quyến rũ, nhưng bây giờ…

“Hi, baby Hựu Tuệ! Sao mặt em buồn so vậy?”

Hừ, lại tên đầu heo Anh Tỉnh Ngạn, thằng cha này bộ là Ninja chắc? Hắn xuất hiện lúc nào mà tôi không phát hiện ra nhỉ? Anh Tỉnh Ngạn tay cầm một nhành hoa tulip, một chân ghếch lên bàn học của tôi, dùng bộ mặt chỉ muốn cho ăn đấm đắm đuối nhìn tôi.

“Anh Tỉnh Ngạn, anh tìm tôi có việc gì vậy?” Tôi miễn cưỡng nở một nụ cười.

“Ồ, hahaha! Baby Hựu Tuệ! Tối nay sẽ diễn ra cuộc thi Miss Teen Milan, em làm sao có thể thiếu sự cổ vũ của anh, cho nên anh mới đến đây để cổ vũ cho em.” Anh Tỉnh Ngạn nháy mắt với tôi.

Tôi nghe mà nổi da gà: “Thực ra cũng chẳng có gì, tôi đang nghĩ không biết nên trang điểm thế nào thôi…”

“Trang điểm ư? Hahaha, việc này em tìm anh là tìm đúng thầy đúng thợ rồi đó!” Anh Tỉnh Ngạn huênh hoang vỗ ngực tự khen.

Thật hay giả vậy? Tôi nhìn Anh Tỉnh Ngạn với đôi mắt đầy nghi hoặc.

“Baby yêu dấu, em nên biết anh không phải là hạng người tầm thường đâu nhé. Bật mí với em này, chuyên gia trang điểm nổi tiếng nhất nước đang làm trong thẩm mĩ viện do nhà anh mở đấy”.

Gì cơ? Hóa ra nhà Anh Tỉnh Ngạn, ở thẩm mĩ viện. Thảo nào da hắn lại đẹp đến thế…

“A… Hóa ra là vậy… Hơ hơ hơ!”

Mặc dù tôi biết Anh Tỉnh Ngạn nhất định không lừa tôi nhưng chẳng hiểu sao trong lòng tôi lại có dự cảm chẳng lành, lạnh cả sống lưng…

“Ahahaha! Baby Hựu Tuệ, việc này cứ giao cho anh. Đây là địa chỉ nhà anh, em cần gì thì cứ trực tiếp đến nhé. Đấy, đến lúc quan trọng baby Hựu Tuệ làm sao có thể thiếu đươc hotboy Anh Tỉnh Ngạn vạn người ngưỡng mộ này chứ!”

“Phư phư phư!”

Anh Tỉnh Ngạn cười kệch cỡm, đặt bông hoa tulip trên bàn tôi, sau đó lướt ra khỏi phòng học trong cơn mưa cánh hoa không biết từ đâu ra.

Thằng cha này đúng là thần kinh có vấn đề. Việc quan trọng như thế giao cho hắn liệu có ổn không nhỉ?

Buổi chiều tan học, tôi lần theo địa chỉ mà Anh Tỉnh Ngạn đưa cho đi đến khu phố hạng sang trong khu thương mại. Cuối cùng cũng tìm thấy thẩm mĩ viện do nhà hắn mở. Thẩm mĩ viện Sakura? Oái! Đây là thẩm mĩ viện có tiếng tăm ở khu vực này, không ngờ do nhà Anh Tỉnh Ngạn mở. Nhưng lạ thật, sao bên trong lại trống trơn chẳng có người khách nào?

Đúng lúc tôi đang phân vân không hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì hai mươi mấy người phục vụ chạy ra mở cửa rồi xếp thành hai hàng ngay ngắn.

“Hoan nghênh cô Tô Hựu Tuệ tới thẩm mĩ viện Sakura!”

Trời… trời đất… Cái gì thế này? Tôi chỉ tới tìm Anh Tỉnh Ngạn để nhờ trang điểm thôi mà, không càn phải long trọng đến thế.

“Hoan nghênh baby Hựu Tuệ của anh!” Anh Tỉnh Ngạn đứng giữa hai hàng nhân viên, hắn dang tay chào đón, trong tay còn cầm một đóa violet Ba Tư. Không biết tại sao tôi lại có cảm giác muốn bỏ chạy ngay lập tức.

“Tiểu thư xinh đẹp, hoan nghênh tới thẩm mĩ viện Sakura. Xin mời tiểu thư đi theo tôi!”

Anh Tỉnh Ngạn mỉm cười, khẽ cúi người tiến lên phía trước định cầm tay tôi.

“Á! Anh Tỉnh Ngạn! Tôi tự đi được mà. Ha ha ha…” Tôi nở nụ cười tuyệt chiêu, giấu vội tay sau lưng.

“Ha ha ha! Baby Hựu Tuệ sao mà đáng yêu thế, em không phải ngượng đâu!” Anh Tỉnh Ngạn lấy bó hoa viôlet Ba Tư che miệng cười duyên. “Được thôi! Mời em đi bên này!”

Tôi đi theo Anh Tỉnh Ngạn bước vào căn phòng sang trọng của thẩm mĩ viện.

“Baby Hựu Tuệ ngồi chỗ này đi!” Anh Tỉnh Ngạn chỉ vào chiếc sô pha màu đỏ nói với tôi.

“Anh Tỉnh Ngạn, chuyên gia trang điểm hàng đầu cả nước đâu rồi?”

Anh Tỉnh Ngạn đắc ý hứ một tiếng, dùng tay hất tóc trước mặt, ra vẻ rất kiêu hùng nói:

“Nếu nói về mắt thẩm mĩ thì chẳng ai có thể qua mặt Anh Tỉnh Ngạn này!”

“Chuyên gia trang điểm hàng đầu… chẳng nhẽ là anh sao?”

Thấy Anh Tỉnh Ngạn hăm hở xắn tay áo, tôi sợ toát mồ hôi hột.

“Ha ha ha! Baby Hựu Tuệ, em có con mắt tinh đời thật, chuyên gia trang điểm hàng đầu cả nước chính là Anh Tỉnh Ngạn này chứ ai!”

Có thật không vậy?

“Ôi, Baby Hựu Tuệ, em xúc động đến chảy cả nước mắt cơ à?”

Hu hu hu… Tôi sợ đến phát khóc thì có…

“Thôi nào, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta bắt đầu thôi!” Anh Tỉnh Ngạn mở một chiếc hộp màu tím, hát ư ử: “Ta là thợ trang điểm, quét phấn bản lĩnh cao…”

Hu hu hu… Thượng đế ơi, ngài đừng ra tay tàn nhẫn với con như vạy chứ! Anh Tỉnh Ngạn bỗng chốc hóa thành ‘Quan Âm Bồ Tát nghìn mắt nghìn tay’, tôi thấy hàng loạt nào là kẻ mắt, mút, chổi thoa đưa đi đưa lại trước mặt mình. Một lúc sau, Anh Tỉnh Ngạn cầm cái chổi thoa như kiểu cầm bút lông viết thư pháp, nghiêng người ngắm ‘tác phẩm’.

“Ok, bước đầu tác chiến phấn lót đã xong!”

Tôi thấy đầu mình tự nhiên nặng trình trịch, vội ngắm mình trong gương. Ối cha mẹ ơi, mặt tôi trắng phớ như đeo mặt nạ. Khiếp quá, tôi sờ vào mặt mình, trời đất! Không còn chút cảm giác nào hết! “Anh Tỉnh Ngạn, sao anh lại đánh phấn cho tôi dày như đắp cao vậy?”

“Ừ… Ít ra cũng phải đánh bảy, tám lạng phấn!” Anh Tỉnh Ngạn chống cằm suy nghĩ.

“Bảy, tám lạng phấn?” Số liệu kinh hồn đó khiến đầu tôi nặng như đeo đá, “Anh Tỉnh Ngạn, anh đánh phấn hay là trát tường đấy?”

“Hựu Tuệ, bộ em không biết đánh phấn lót dày đang là mốt thịnh hành quốc tế á? Ha ha ha!” Anh Tỉnh Ngạn vẫn ra vẻ ta đây.

Một cơn gió mạnh thổi toang cửa sổ, mặt tôi như gặp phải trận gió cát, xung quanh toàn là phấn bay theo gió… bay bay…

“Khà khà khà! Nào baby của anh, bây giờ mới bắt đầu bước chính!” Mắt Anh Tỉnh Ngạn chợt ánh lên sát khí. Không phải chứ? Oh no, tôi không muốn trang điểm nữa! Ai đến cứu tôi với! Tôi chưa kịp hoàn hồn thì Anh Tỉnh Ngạn đã lấy ra hàng loạt các loại chổi lông to nhỏ khác nhau làm mưa làm gió trên mặt tôi.

Hai tiếng nữa là bắt đầu cuộc thi Miss Teen Milan, lúc này tôi chỉ còn biết nghe theo số phận. Híc!

“Ok! Xong rồi! Good job! Baby Hựu Tuệ lại xem kiệt tác của anh nè!”

“Oái! Ma nữ!”

Nhìn trong gương, tôi thấy môi mình chẳng khác gì miệng ma nữ máu me be bét, hãi quá hét toáng lên: “Trời… trời ơi, tô môi kiểu gì kì vậy?”

“Baby Hựu Tuệ, em nghe cho rõ này, bây giờ quốc tế người ta đang thịnh hành mốt con gái miệng rộng, nhìn thế mới gợi cảm!”

Nhưng… Kể cả con gái miệng rộng cũng không đến nỗi rộng ngoác đến mang tai thế này! Tôi nghe thấy sau lưng tiếng cười khúc khích của các nhân viên phục vụ.

Hu hu hu… Hình tượng đẹp đẽ của tôi còn đâu! Anh Tỉnh Ngạn, ta phải vặn cổ mi!

“Ha ha ha! Baby Hựu Tuệ, em cứ bình tĩnh! Trang điểm đậm nhìn từ xa mới nổi bật!”

Grừ, mi nói đúng lắm… đứng từ trên mặt trăng nhìn xuống cũng thấy rõ mồn một bộ mặt như bị bệnh bạch tạng với cái miệng đỏ chót rộng ngoác đến mang tai của ta…

Hu hu hu… Cuộc thi sắp bắt đầu rồi…

Tôi chạy một mạch vào toilet để thay quần áo (nhưng không phải bộ váy da báo đâu nhé, vì quá hối hận đã mua bộ váy đó về nên tôi quăng nó ở xó tủ rồi, tôi đành lấy bộ váy khác thay thế…), rút vội khăn ướt lau mặt, mặc dù nom vẫn kinh kinh nhưng ít ra còn giống người bình thường…

Hơ hơ hơ… Tô Hựu Tuệ, mày phải tin là mày xinh từ bé, dù có trang điểm tởm đến đâu thì cũng hơn khối người khác, đến lúc đó nhớ phải nở nụ cười tuyệt chiêu…

Tô Hựu Tuệ cố lên! Mày chắc chắn sẽ không sao đâu! Tôi cố gắng tự động viên mình rồi bước ra khỏi toilet.

“Baby Hựu Tuệ gắng lên! Đích thân tôi giúp em trang điểm mà, đảm bảo ai cũng phải há miệng kinh ngạc! Phư phư phư!” Kinh ngạc! Tôi nghĩ họ sẽ sợ hú hồn thì có! Nếu chẳng may tôi thua cuộc, tất cả đều do thằng cha đầu heo Anh Tỉnh Ngạn hại tôi!

Hừ! Mi đi chết đi! Đồ quạ thúi!

Hôm nay Tô Hựu Tuệ này nhất định sẽ giành chiến thắng, bất luận là vì Tô Cơ hay vì bản thân tôi. Tôi nghĩ đoạn, cắm cổ chạy về trường.

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Kho hàng

Lịch

Tháng Hai 2013
M T W T F S S
« Jan   May »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  

Được ghé qua

  • 2,468,498 lần
%d bloggers like this: