[BMTYPA] Tập 4 – Chương 3 (2)

Chương 3: Thế giới thảm thương của cô hầu Hựu Tuệ

Two

Cứu tôi với… cứu với… cứu với…

Oa oa oa… Cả ngày tôi rệu rã như bị gãy xương, cuộc sống ngày chẳng ra ngày, ngợm chẳng ra ngợm thế này đến bao giờ mới kết thúc đây?

Sáng nào tôi cũng phải dậy sớm vận động, hơn nữa vài ngày nay gần như chẳng ăn uống gì, có cảm giác toàn thân như bị rút xương, chân tay, cả phần eo đau ê ẩm, không thể đứng thẳng được. Tôi như ngày mộng du… Hơ, tự nhiên thấy đau bụng quá! Nghe theo tiếng gọi của WC, tôi bò dậy từ ghế sofa trong phòng khách. Ái… đau quá, chân như bị chụt rút. Toi đời rồi, tôi dường như không nhấc nổi ngày dậy, nhưng bụng đau quặn… Ai da! Đúng là bó tay, đành phải từ từ bò dậy vậy, gắng gượng mãi tôi mới găm một tờ tạp chị đi đến WC, từ phòng khách tới toilet, bình thường chỉ mất có nửa phút, sao bây giờ tôi lại thấy dài dằng dặc.

May mà tôi vẫn lết được đến nơi!

Tôi lần mò tường để đứng lên, lấy tay quệt mồ hôi trên trán, thở dài.

Ái…

Ủa? Sao đột nhiên trời đất quay mòng mòng thế này… Vài giây sau, hai mắt tôi nhòa đi chẳng biết gì nữa…

Không biết bao lâu sau, tôi mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng gọi quen thuộc.

“Hựu Tuệ, Hựu Tuệ!”

Sau đó có ai đó bế tôi lên đưa ra khỏi WC.

Ưm… mùi hương bạc hà thoang thoảng… Có phải là Kim Nguyệt Dạ không nhỉ? Nhắc đến ba từ này tôi bỗng giật mình.

Tôi khe khẽ mở mắt ra… Đúng là hắn… Hắn dường như rất lo lắng, sót sắng cho tôi…

Nghĩ đến đây, tim tôi lại đập liên hồi, mặt nóng bừng lên. À, đúng rồi, tôi có thể nhân cơ hội này làm lành với hắn.

He he he… Tô Hựu Tuệ mày thông minh lắm! Hay đấy, cứ quyết định vậy đi. Nghĩ đến đây, tôi nhắm mắt tiếp tục vờ ngất. Đúng như tôi dự liệu, Kim Nguyệt Dạ thấy tôi mãi không tỉnh lại, lòng nóng như lửa đốt, đặt tôi lên giường rồi đắp chăn, dùng khăn ướt lau mặt cho tôi.

Hô hô hô… Dễ chịu quá! Hóa ra bị bệnh cũng có cái thú đấy chứ!

“Chết thật, vẫn chưa tỉnh lại, hay là đưa đi bệnh viện… ” Kim Nguyệt Dạ ngồi trên giường tôi lẩm nhẩm một mình.

Có thế mà cũng phải đưa đi bệnh viện, thằng cha này cứ thích chuyện bé xé ra to!

“Tít tít! Tít tít! “

Á! Gay go rồi! Hình như Kim Nguyệt Dạ bỏ di động ra gọi. Không được, không được, tôi phải ngăn hắn lại nếu không màn kịch giả bệnh của tôi sẽ bị lộ tẩy mất! Lúc ấy thì có mà mặt mo. Không chần chừ gì nữa, tôi vội ‘tỉnh’ lại ngay.

“Ai da! Khó chịu quá!” Tôi run run ngồi dậy, mặt nhăn nhó, tay ôm đầu.

“Ơ, bé Hựu Tuệ tỉnh rồi!”

“Ôi, tôi thấy hoa mắt chóng mặt quá, đã thế lưng còn mỏi nhừ, chân tê buốt!”

Híc! Câu nói vừa rồi nghe như lời quảng cáo cao dán Salonpas… Thôi kệ!

“…”

Hơ, sao thằng cha Kim Nguyệt Dạ lại câm như hến thế? Thấy ‘người bệnh’ thì chí ít cũng tỏ ra quan tâm chút chứ, lẽ nào bộ dạng của tôi còn chưa đến mức trầm trọng sao?

“Ối!” Tôi hét lên. “Chết bụng lại đau rồi! Ai da!”

“Bé Hựu Tuệ vẫn còn sức gào to như vậy, chắc là không sao!”

“Hả?”

Cái gì? Ai ngờ Kim Nguyệt Dạ nói mải tôi, đáng nhẽ hắn phải lo lắng cho tôi mới đúng, nhưng đằng này lại chẳng thương hoa tiếc ngọc tẹo nào, hắn quẳng luôn khăn ướt vào tay tôi, rồi đùng đùng quay ngày bỏ đi! Hừ! Đúng là đồ vô tình!

“À, đúng rồi!” Kim Nguyệt Dạ vừa đi đến cửa, chợt nhớ ra gì đó, quay đầu nhìn tôi chòng chọc.

Ô, hay là lòng ‘trắc ẩn’ của hắn mới được ‘khai quật?’

“Nhà vệ sinh hôi kinh khủng, bé tự mình cọ nhé!”

“…”

Kim Nguyệt Dạ nói xong nhếch lông mày cười đểu rồi ‘phủi mông’ đi thẳng, chỉ còn mình tôi ngồi đần ra trên giường.

Hu hu hu… Tô Hựu Tuệ , lại ăn ‘dưa bở’ rồi…

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Kho hàng

Lịch

Tháng Hai 2013
M T W T F S S
« Jan   May »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  

Được ghé qua

  • 2,468,498 lần
%d bloggers like this: