[BMTYPA] Tập 4 – Chương 2 (1)

Chương 2: Đại nhân ác ma Barbie giá đáo

Dù cho cô ta là học sinh đoạt điểm tuyệt đối!

Dù cho cô ta dám nghênh ngang tuyên chiến với tôi trước mặt mọi người!

Cũng chẳng thể làm khổ nổi Tô Hựu Tuệ này!

Hừ, ta sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Nhưng… hỡi Thượng Đế,

ngài nỡ lòng nào ra tay tàn nhẫn như thế với con chứ?

Xin người nhẹ tay một chút… nhẹ một chút…

One

Tan học, sau một hồi đấu tranh tâm lí dữ dội, cuối cùng tôi cũng nắm chặt tay, có mặt đúng giờ trước cửa rạp chiếu phim.

Rõ ràng là hẹn sáu giờ ba mươi phút vào xem phim, thế mà tên Kim Nguyệt Dạ đến giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Hừ… xem ra chỉ có đứa ngớ ngẩn như tôi mới tin lời hắn. Tô Hựu Huệ ,sao mi lại trúng kế của tên ác ma đó chứ?

Hừ, tôi định quay đầu về nhà.

“Đã đến đây rồi còn định chuồn về à?” Một giọng nói nhạt phều như nước ốc vang đến tai tôi.

Tên ác ma Kim Nguyệt Dạ không biết đã đến từ lúc nào. Trời, lẽ nào cảnh tôi lượn vo ve như ruồi trước cửa rạp đã bị hắn ‘chộp’ được?

“Tôi chợt nhớ ra có việc quan trọng chưa làm xong nên phải về đây.Vả lại đi xem phim cùng những người như cậu chỉ tổ tốn thời gian!”

“Ồ, chứ không phải vì chuyện lần trước mà cô hiểu nhầm tôi nên bây giờ cô ngượng, không dám gặp tôi sao…”

“Ai nói thế? Tôi thấy người đáng ngượng phải là cậu mới đúng, lại còn mặt dày đi xin thầy Hồ vé xem phim!”

“Hơ hơ, tôi làm thế cũng vì bé Hựu Tuệ yêu quý mà, nào, vào thôi bé yêu!” Kim Nguyệt Dạ cười nhăn nhở chớp chớp mắt nhìn tôi.

“Ê.. tôi còn chưa nói hết… Oái!”

Điên thật! Là tên nào vừa đẩy tôi? Người đâu mà mất lịch sự thế, xô tôi ngã lăn cù chiêng ra đất. Đợi đã… vé của tôi…

“Anna?” Tôi ngạc nhiên nhìn con nhỏ diêm dúa như cá bảy màu đang lè lưỡi lêu lêu tôi.

Sao con nhỏ này lại xuất hiện ở đây, đã thế tay còn cầm hai tấm vé xem phim vẫy vẫy…

“Ơ, Anna, đó là vé của tôi!” Tôi vội vã nói.

Nhưng hình như con nhỏ Anna coi tôi như không khí, tự ý đưa cho Kim Nguyệt Dạ một tấm vé: “Dạ,cậu cầm lấy một vé đi! Ôi chao, là vé đôi, lại là hàng VIP dành cho các cặp tình nhân nữa chứ! Phim sắp bắt đầu chiếu rồi, chúng ta vào nhanh đi!”

“Này đợi đã…”

“Bạn Tô Hựu Huệ, chẳng nhẽ ngọc nữ trường Minh Đức lại lén lút hẹn hò với nam sinh trường Sùng Dương chúng tôi sao?”

“Làm gì có chuyện đó, tôi…”

“Thế thì tốt quá, bye bye!” Anna đắc ý nhìn tôi, rồi vẫy vẫy tay, đẩy Kim Nguyệt Dạ vào trong rạp, “Yên tâm, chuyện hôm nay tôi coi như không nhìn thấy…”

Bây giờ đã hơn mười một giờ đêm, mọi khi đến giờ này tôi đã chui vào trong chăn ngủ tít thò lò. Nhưng đến bây giờ tên đầu gỗ Kim Nguyệt Dạ vẫn chưa thấy mò về, phim gì mà xem lâu thế? Tôi ngồi trên ghế sô-pha bọc vải trắng ở phòng khách, tức tối bấm chuyển kênh ti vi liên tục.

Ba mươi phút sau…

“Năm nay đón tết không nhận quà, nếu nhận quà thì chỉ nhận…” (Quảng cáo trên ti)

Hừ… Vẫn không thấy tăm hơi hắn đâu, hay là bị bắt cóc rồi cũng nên… Mà thôi, để ý đến hắn làm gì cho tốn sức, có bị bắt cóc thì cũng do hắn tự rước họa vào thân.

Một tiếng sau…

“Không! Cầu xin xin em đừng rời bỏ anh, anh yêu em thật lòng…” (Chương trình phim ‘tình củm’ chiếu lúc đêm khuya)

Tôi nằm trên ghê sô-pha ngáp một cái thật dài.

“Rầm… Ầm ầm…”

Gió ban đêm từ bên ngoài thổi vào khiến cửa sổ khẽ đung đưa. Hu hu hu hu… Căn biệt thự số 23 này rất rộng, mặc dù ngày nào chúng tôi cũng quét dọn tinh tươm, nhưng luôn có cảm rờn rợn…

Tôi bất giác rùng mình một cái, vội rút điện thoại ra, gọi cho Kim Nguyệt Dạ.

“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

… Lại còn dám tắt máy!

Lát nữa có mò về đừng hòng tôi mở cửa cho vào, hừ…

Giời ơi là giời… Tôi thấy mình càng ngày càng giống người vợ ngồi chờ chồng quay về nhà trong nỗi tuyệt vọng thế này, tiêu rồi, chắc tại tôi xem nhiều phim tâm lí sướt mướt quá đây mà… Hừ hừ hừ…

Tôi ngồi trên sô-pha dần dần lịm đi lúc nào không biết. Đến lúc tôi thức dậy trời cũng đã tờ mờ sáng.

Ui… Mỏi cổ quá! Tôi lắc lắc cái đầu, bật dậy khỏi cái ghế.

À, tên Kim Nguyệt Dạ về chưa nhỉ? Tôi vội vã chạy đến cửa phòng Kim Nguyệt Dạ, gõ cửa dồn dập.

“Cộc cộc cộc… Cộc cộc…”

Không có ai đáp.

Chắc là hắn chưa về rồi, tôi nhè nhẹ mở cửa phòng.

Trong phòng không có ai, chỉ thấy thoang thoảng mùi hương bạc hà…

Cái chăn vẫn xếp gọn gàng trên giường, xem ra cả đêm qua Kim Nguyệt Dạ không về nhà…

Trán tôi nổi gân xanh, tay siết lại, nổi giận đùng đùng ra khỏi phòng, đập mạnh cánh cửa phía sau.

Kim Nguyệt Dạ… Mi dám bắt ta mòn mỏi ngồi canh cửa cả đêm, tốt nhất dừng để ta nhìn thấy mi, không thì… Đúng lúc này, trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng con nhỏ phù thủy Anna nũng nịu ôm chặt cánh tay thằng cha Kim Nguyệt Dạ, tôi đên máu ‘tung chưởng’ đá đốp một cái vào tường. Ối má ơi, đau chân quá…

“Cộc cộc cộc…”

Tiếng gõ cửa từng hồi bên ngoài vọng lại. Hừ, cuối cùng tên khốn Kim Nguyệt Dạ kia cũng biết đường về nhà.

“Cộc cộc cộc…”

Grừ, gõ gì mà gõ, mi có gõ gãy tay cũng đừng hòng ta mở cửa cho, cứ đứng ngoài đó mà hít gió trời đi, hừ… Khoan đã, nhỡ tên Kim Nguyệt Dạ đó không thấy ai mở cửa, bỏ đi nơi khác thì tôi mất cơ hội dạy cho hắn một bài học. Nghĩ đoạn, tôi vội vàng chạy ra cửa, vừa mở cửa, vừa trừng mắt lên nói:

“Cậu về sớm quá nhỉ! Sao không ở đó luôn đi…”

“Tôi cũng muốn muộn muộn một chút mới về, nhưng mà Kim Nguyệt Dạ không đồng ý!” Một giọng nói ngọt như kẹo đường cất lên.

Ối, đó không phải giọng của Kim Nguyệt Dạ, giọng nói này hình như… Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào người đang đứng trước cửa, đúng là…

Anna! Kim Nguyệt Dạ đứng ngay sau cô ta. Anna xách một cái va li to đùng, nhìn tôi cười đầy ẩn ý.

“Hơ, cái va li này…”

“À, tôi rất vui được thông báo với cô là bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ ở đây cũng Kim Nguyệt Dạ!”

“Hả? Kim Nguyệt Dạ, chuyện gì thế này?”

Kim Nguyệt Dạ chỉ nhún vai, không trả lời tôi.

Tôi bỗng thấy đầu óc quay cuồng, cổ họng đắng nghét như nuốt phải bồ hòn…

“Ha ha, nếu cô thấy làm phiền tôi và Kim Nguyệt Dạ thì mau chóng thu dọn đồ đạc rời khỏi đây đi!” Anna nhìn phản ứng của Kim Nguyệt Dạ, cười gian xảo.

“Hừ, tại sao tôi phải chuyển đi chứ?” Tôi trơn mắt nhìn Anna, nghiến răng nghiến lợi nói, “Đích thân ngài chủ tịch mời tôi nên tôi mới đến đây ở. Nếu không được ngài ấy cho phép, tôi nghĩ hôm nay cô nên gọi một chiếc taxi sớm chở người và đồ đạc về đi là vừa!”

“Hả? Vậy sao? Ha ha, Tô Hựu Tuệ, nhưng tôi lại thích cái kiểu già mồm cãi cùn của cô!” Anna nhìn tôi kiêu căng và nói, ” Nhưng mà ngại thật, giấy ủy nhiệm của ngài chủ tịch đây này!”

Nói xong, Anna rút một bức thu từ túi áo ra, trên đó có đề hàng chữ to tướng ‘Thư mật’ đưa cho tôi xem:

Giấy ủy nhiệm

Đề nghị em Anna thực hiện nhiệm vụ giám khảo đặc biệt cho cuộc thi đấu giữa trường Sùng Dương và trường Minh Đức.

Ưu tiên em vào ở tại căn biệt thự số 23 phố Angel để tiện cho việc kiểm tra giám sát.

Kí tên

Chủ tịch

Cuối bức thư còn có in dấu vân tay của chủ tịch…

Cô… cô ta là giảm khảo thật sao? Có nhầm không vậy! Sao lại thế chứ?

“Thư ủy nhiệm của ngài chủ tịch cô cũng xem rồi. Tôi khuyên cô đừng đứng ở đây mà cản đường nữa, mau cuốn gói rút lui đi để Kim Nguyệt Dạ giành chiến thắng trong cuộc đấu này, thế nào?” Trong lúc tôi ngây người ra, Anna đã giật lại thư ủy nhiệm nhét vào túi áo.

“… Còn lâu tôi mới rút lui nhé, người giành chiến thắng nhất định phải là tôi!”

“Thế thì, Tô Hựu Tuệ, sau này xin được cô chỉ bảo cho!” Anna nhìn tôi, cười như ma nữ, sau đó cô ta lướt qua mặt tôi, tới thẳng cửa chính.

Bỗng nhiên, Anna nhớ ra cái gì đó, quay đầu lại nói với tôi và Kim Nguyệt Dạ vẫn đang đứng như trời trồng bên ngoài cửa: “Suýt nữa quên nói với hai người, chủ đề cuộc thi chính là trong một tháng này, ai có thể lấy lòng tôi được!”

“Cái gì? Chủ đề này chẳng công bằng chút nào! Tại sao tôi phải lấy lòng cô chứ?”

Tôi tức tối nhảy cẫng lên lớn giọng phản đối.

“Tô Hựu Tuệ, cô đừng quên tôi là giám khảo nhé, cô có ý kiến gì không?”

“Đương nhiên là có ý kiến, cô mượn việc công trả thù riêng!”

Hừ! Ta biết tỏng âm mưu trong bụng mi, chẳng qua mi muốn được ở cùng với Kim Nguyệt Dạ, được thể bắt nạt ta luôn.

“Nếu cô bất mãn có thể bỏ cuộc, như vậy càng tốt, trong cuộc đấu này Sùng Dương thắng Minh Đức quá dễ dàng.”

“Cô…” Thật là vô liêm sỉ, tôi tức giận đỏ bùng mặt.

Cuộc thi này thực ra đã dàn xếp hết rồi còn gì, chỉ là muốn xử đẹp tôi xong rồi mới phán quyết tôi thua. Nhưng mà… tôi không cam tâm chấp nhận từ bỏ cuộc thi, tâm trí tôi hết sức hỗn loạn.

“Tô Hựu Tuệ, cô có ý kiến gì với cuộc thi này không?”

“Đã là sắp xếp của ngài chủ tịch thì tôi không có ý kiến gì hết!”

“Thế thì tốt, trường Sùng Dương đã chấp nhận điều kiện. Nếu như bạn Tô Hựu Tuệ bỏ cuộc thì trường Minh Đức sẽ thua trong cuộc đấu này!” Nụ cười dịu dàng của Anna trong mắt tôi chẳng khác nào Bạch Cốt Tinh hiện hình.

Thua… thua… thua…

Những chữ này cứ lớn dần, lớn dần lên trong đầu tôi… Làm cho đầu tôi căng thẳng đến mức tê dại. Hu hu… Cả đời Tô Hựu Tuệ này hận nhất là nghe thấy chữ ‘Thua’! Nhưng phải làm thế nào bây giờ ?”

“Tôi đếm đến ba, nếu cô không trả lời, tôi sẽ quyết định Kim Nguyệt Dạ thắng, và sau đó mời cô rời khỏi ngôi biệt thự số 23 ngay lập tức!” Anna liếc xéo tôi một cái, đưa ngón tay ra hiệu.

“Một!”

Làm thế nào đây?

Rời đi… hay ở lại?

“Hai!”

Thi đấu tiếp… hay bỏ cuộc?

“Ba!”

“Ha ha ha ha… Giám khảo Anna, hoan nghêng bạn đến khu biệt thự số 23, sau này xin bạn chỉ bảo nhiều cho!”

Ôi, Tô Hựu Tuệ vốn rất khôn khéo mềm dẻo, tuy bây giờ mi chiếm thế thượng phong, nhưng ta không tin, với đầu óc cao thủ như ta lại không xử gọn được mi!

Hừ… Mi muốn đuổi ta đi để rảnh rang sống cùng Kim Nguyệt Dạ chứ gì? Còn lâu mi mới toại nguyện nhé! Cứ đợi đấy!

“Tốt lắm, chào mừng cô tham gia cuộc đấu đầy thú vị này. Để công bằng, tôi nói trước thể lệ cuộc thi, chỉ cần ai dẫn trước mười điểm, người đó sẽ giành chiến thắng!”

Anna cười tít rồi ôm tôi một cái: “Tôi đi nghỉ trước đây! Hựu Tuệ, cô cũng nên cân nhắc đến việc nhường phòng mình cho vị giám khảo này nhé!”

“Không sao đâu…” Tôi cố rặn ra từng chữ.

“Rất vui khi cô nói như vậy, thế htì tôi đi nghỉ đây.” Anna mỉm cười với tôi và đi lên tầng trên. “À, Kim Nguyệt Dạ, phiền cậu mang hành lí của tôi lên đây được không? Tôi sẽ cộng điểm cho cậu, cảm ơn nhiều nhé!”

Kim Nguyệt Dạ bước tới gần tôi, dừng lại, quay đầu nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

Tim tôi đập thình thịch. Hắn ta định xin lỗi tôi ư?

“Hơ hơ, cuộc đấu bắt đầu rồi!” Kim Nguyệt Dạ bỗng mỉm cười, ghé sát vào tay tôi, sau đó đi thẳng lên cầu thang.

Cái gì? Tôi… tôi còn nghĩ hắn ta muốn xin lỗi vì chuyện hôm qua! A a a a a… Tức chết đi được! Tên khốn Kim Nguyệt Dạ! Hừ! Tôi hậm hực nhứ nhứ nắm đấm sau lưng hắn.

Advertisements

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Kho hàng

Lịch

Tháng Mười Một 2012
H B T N S B C
« Th10   Th1 »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930  

Được ghé qua

  • 2 543 659 lần
%d bloggers like this: